“Giá như không có CMT8, không có ĐBP, không có 30/4…”

0
86
Want create site? With Free visual composer you can do it easy.
Có một câu nói mà thi thoảng tôi vẫn bắt gặp được nói ra từ những kẻ sống không cần não và cũng chẳng cần trái tim, đại khái là: Nếu như không có CMT8, không có ĐBP, không có 30/4 thì giờ này đất nước chúng ta đã thành con rồng, con hổ rồi…
Vâng, có mà “rồng lộn, hổ lốn” thì có!
Tại sao ư?
“Phân tích kỹ thuật” ra thì dài dòng lắm, mất thời gian của tôi mà đâu có dễ lấp đầy khoảng trống trong hộp sọ và lồng ngực của những kẻ đó. Nhưng blogger Meo Meo ở Agoura Hills, CA, USA cũng đã có câu trả lời cho một kẻ thuộc chủng loại đó. Vậy nên tôi chép về đây để giới thiệu với các bạn phòng khi các bạn gặp những kẻ “vô tâm vô trí” đó. Bài này Meo Meo viết cũng đã lâu, nhưng giá trị của nó vẫn còn nguyên vẹn chừng nào chủng loại sống không cần tim, cần óc vẫn có khả năng sinh sản.

Dạy đời trí thức mà không có khả năng tri lý – Tác giả: Meo Meo

Nhân đọc bài: “Các đảng phái chính trị ở các nước ‘tư bản'” của em Lê Minh Phiếu (*) mới thấy thêm được một lần nữa như mọi lần rằng tinh thần nô lệ của con người Việt Nam còn rất nặng nề, ngay cả trong giới trí thức. Trong bài này có đoạn em ấy viết:

“(Ngoài lề: Năm ngoái, mình có đến đón Noel tại một gia đình người Việt Kiều ở Erlengen tại Đức. Chính cô nguời Việt (vốn từng là là một giáo viên dưới mái trường XHCN ở Việt Nam) sống ở đây cũng đã nói với mình: ‘Đức đúng là một nước XHCN. Nếu như hồi xưa Bác Hồ mà làm giống như vầy thì bây giờ dân mình đã sướng biết mấy’. Mình nghe mà cứ bùi ngùi, cứ tiếc cho hai từ ‘nếu như’).”

Một đoạn văn ngắn như trên thôi nhưng nó chứa đựng rất nhiều cái ngu dốt trong đó. Trước hết là nội dung bài này em ấy giải thích về “Các đảng phái chính trị ở các nước ‘tư bản'” nhưng em ấy cũng không quên đá giò lái Bác Hồ một cái là không sáng mắt! Không biết cụ thể là Bác Hồ đã làm gì mích lòng em mà cho dù là “ngoài lề” em ấy cũng ráng lôi vào chửi cho bõ ghét như thường!

Sau đó là nội dung của cú đá giò lái hỗn hào và lãng xẹt này. Tại sao những người có ăn học tới nơi tới chốn lại có thể thốt ra những lời nhận định trẻ con và ngu dốt đến như vậy? “Nhân bất học bất tri lý”; đằng này có học mà không biết tri lý thì còn tệ hơn những người thất học.

Chữ “nếu như” ở đây có nghĩa là gì? Có nghĩa là “nếu như” Bác Hồ và cả mấy chục triệu dân Việt Nam nằm chờ như Đức thì không cần đánh nhau mà vẫn thống nhất được?

Phải biết tri lý như thế nào? Như thế này này:

Trường hợp Việt Nam không giống như Đức. NẾU NHƯ nước Đức không xâm lăng cả một Châu Âu TRƯỚC thì không có ai tự nhiên dám xông vào chia đôi một nước Đức hùng mạnh đó cả! Nước Đức bị chia đôi là vì THUA TRẬN, là vì đánh người ta TRƯỚC. Đó là lý do thứ nhất.

Hai miền nước Đức đều có quân đội Mỹ và Liên Xô đè đầu cả, thì thằng Đức nào rảnh mà giải phóng cho thằng Đức nào đây? Vũ khí hạt nhân của Mỹ và LX chĩa vào nhau thì thằng nào dám động thủ đây? Không phải là Đức không muốn giải quyết bằng vũ lực mà là vì điều đó hoàn toàn không phải ngay cả là một câu hỏi nữa! Một là chịu trận bị chia cắt làm hai miền vô thời hạn, hai là không còn một miền nào cả, không những thế mà cả thế giới này cũng sẽ bị hủy diệt vì chiến tranh thế giới thứ III luôn!

Việc Việt Nam chiến đấu để thống nhất chỉ là tiếp tục công cuộc đánh Pháp giành độc lập. Việt Nam không tấn công thôn tính Pháp, Nga, Ba-Lan, Tiệp…TRƯỚC để phải trả giá. Trước Bác Hồ còn có biết bao nhiêu anh hùng dân tộc khác đánh Pháp. Bị xâm lược rồi đánh xâm lược giành độc lập không phải là “nếu như” mà là chuyện “phải làm” đối với không những người Việt Nam mà còn là với biết bao nhiêu dân tộc bị xâm lược khác trên thế giới lúc đó. Người Việt Nam đánh Pháp giành độc lập cho nguyên cả nước Việt Nam như hồi trước khi bị Pháp chiếm chứ không phải là chỉ giành lại một nửa nước! Em Phiếu được sang tận Pháp học bảnh thế mà có hiểu được chuyện đơn giản này không vậy? Em có biết đọc chữ Pháp và chữ Việt không? Tại sao không tìm văn bản Hiệp Định Genève mà đọc?

Em học luật nữa cơ đấy! Như vậy tại sao em không nói rằng “nếu như” thằng đế quốc Mỹ và tay sai của nó chịu bầu cử đa đảng để thống nhất trong hòa bình, không dùng võ lực chia cắt Việt Nam TRƯỚC thì làm gì có chuyện Việt Nam phải dùng võ lực để thống nhất SAU? Làm gì có chuyện phải cần chuyên chính một đảng? Giành độc lập là nguyện vọng của toàn dân trong suốt 100 năm làm nô lệ cho ngoại bang chứ không phải chỉ là của một mình Bác Hồ! Bác Hồ chỉ là người có đủ uy tín, đức độ và tài năng để tập hợp sức mạnh toàn dân làm chuyện đó một cách có hiệu quả. Nếu Bác Hồ không hô khấu hiệu giành độc lập thống nhất thì cũng không có ai theo Bác Hồ cả! Em có học lịch sử không? Em thấy Việt Gian không chịu độc lập thống nhất thì có dân theo không?

Chuyện giành độc lập thống nhất là chuyện chung của cả dân tộc, không ai xúi cũng có người làm. Hàng chục triệu người đã làm chuyện đó và hàng mấy triệu người đã chịu hy sinh và thương tật suốt đời để Việt Nam có được ngày độc lập thống nhất. Như vậy mà em dám buông hai chữ “nếu như” nhẹ nhàng như vậy phủi sạch công lao những người đó thì thật là cái loài ăn cháo đá bát!

Nói ngắn gọn trường hợp nước Đức là trả nợ xâm lược người ta trước, còn trường hợp Việt Nam là đòi nợ bị xâm lược. Hai chuyện trái ngược nhau 180 độ mà mấy em dám gộp lại nói chung như vậy có phải là ngu dốt lắm không?

Tại sao lại có lối suy nghĩ “‘nếu như’ người Việt Nam đừng đánh giặc ngoại xâm để thống nhất đất nước” như em? Tại vì Việt Nam là một nước bị nô lệ dai dẳng nên dòng máu nô lệ vẫn chưa gột rửa được, nên những người mang nặng máu nô lệ như em vẫn còn trách tội người Việt đánh ngoại xâm mà không dám trách tội ngoại bang xâm lược Việt Nam. Cho dù em có được sinh ra và lớn lên trong một đất nước độc lập thống nhất hòa bình; được giáo dục tử tế nhưng khi có điều kiện tiếp xúc với tây là máu dại tây của em sẽ nổi lên ngay và anh hùng dân tộc của Việt Nam cũng sẽ trở thành vô lý và không cần thiết đối với em.

Và tại sao tây nó dám xâm lược Việt Nam lúc đầu? Là vì nó phát hiện ra rằng ở Việt Nam có rất nhiều người dại tây, trong đó có cả trí thức dại tây, có thể gây dựng cơ sở nội ứng. Và tại sao VN cho đến bây giờ vẫn chưa có đa đảng? Là vì Việt Nam vẫn còn tiếp tục sinh ra cái đám dại tây như em sẵn sàng làm nội ứng cho tây thì đa đảng làm gì cho nó rách việc?

Cô nào đó mà em đắc ý trích dẫn rằng: “Đức đúng là một nước XHCN. Nếu như hồi xưa Bác Hồ mà làm giống như vầy thì bây giờ dân mình đã sướng biết mấy”.

Cái ngu dốt ở câu này thật là bao la! Đức làm thế nào mà chả sướng hơn Việt Nam? Đức đã từng là cường quốc công nghiệp số một Âu Châu hay có thể nói là cả thế giới. Năm 1935 họ đã có đường xe hơi cao tốc đầu tiên trên thế giới rồi. Sau thế chiến II, các nhà khoa học Đức chạy sang làm việc cho Mỹ và đã giúp xây dựng chương trình không gian và quốc phòng của Mỹ và đã có những đóng góp không nhỏ giúp Mỹ mạnh lên thêm.

Trong khi đó “chính quốc”, “nước mẹ” Pháp của Việt Nam còn chịu không nổi sức mạnh của quân đội Đức thời thế chiến II đã đầu hàng nhanh chóng mặc dù lực lượng quân Đức đã bị chia ra những mặt trận khác nhau. Sao lại lấy một nước nông nghiệp lạc hậu như Việt Nam đã từng bị chỉ vài trăm, vài ngàn quân Pháp đánh chiếm dễ dàng mà so sánh với một đế quốc công nghiệp nặng đã từng đánh đông đánh tây như Đức vậy?

Cả nước Việt Nam không đối phó nổi vài ngàn quân Pháp, cả nước Pháp không đối phó nổi với một nhánh quân Đức. Các em đi so sánh một nước Đức hùng mạnh dám một mình đánh mấy cường quốc hàng đầu trên thế giới CÙNG MỘT LÚC với một nước nô lệ đầy những kẻ dại tây yếu hèn ngu dốt như các em mà cũng nghe được sao?

Còn cách so sánh ngu dốt nào hơn nữa đem ra một lượt luôn đi?

Vì dòng máu nô lệ cho người da trắng trong người quá mạnh nên nhiều người Việt Nam hoàn toàn mất khả năng đối kháng với người da trắng là chủ của họ. Họ hoàn toàn mất hết lý trí để thấy được cái sai của chủ nô da trắng của họ, vì người chủ nô trong mắt của họ là quá vĩ đại! Khi có bất cứ tranh chấp gì giữa chủ nô da trắng và người nô lệ Việt Nam, bên đúng phải là chủ nô da trắng của họ.

Đối với những vụ tranh chấp này, họ suy xét không phải bằng lý trí và sách vở mà là bằng tình yêu thương, sự ngưỡng mộ đối với chủ nô da trắng của họ. Học hành làm gì mà dám phán xét một chuyện có liên quan đến độc lập thống nhất của cả một dân tộc, hàng mấy triệu sinh mạng của đồng bào bằng hai chữ “nếu như” vô trách nhiệm như thế?

Đầu óc của loại trí thức nô lệ dại tây này khi đụng tới những lỗi lầm của tây thì nó sẽ trở thành củ khoai ngay!

Em Phiếu không thấy rằng người da trắng Đức không sáng mắt khi dám tấn công TRƯỚC MỘT LƯỢT mấy cường quốc hùng mạnh nhất thế giới trong đó có Liên Xô là một liên bang có lãnh thổ trải rộng 1/6 quả địa cầu để cuối cùng phải chịu mang vạ bị những cường quốc thắng trận đó xâu xé? Ngược lại em ấy lại thấy đắc ý rằng người Đức sáng mắt khi không chống lại sự xâu xé đó? Đang thọ án cái tội xâm lược người ta mà chống cái gì em?

Em Phiếu cũng không thấy rằng Mỹ không sáng mắt khi ỷ mạnh dắt một đám côn đồ chư hầu khác đem quân vào Việt Nam như chỗ không người. Mỹ không sáng mắt khi không thấy rằng Việt Nam ngoài một thiểu số có máu nô lệ dại tây thích cho tây nắm đầu ra còn có đa số không thích cho bất cứ ngoại bang nào nắm đầu. Những người này sẵn sàng hy sinh đến người cuối cùng để giành độc lập và thống nhất vì họ đã quá chán chê với thân phận làm nô lệ tay sai bị người da trắng chà đạp trên chính quê hương họ cả trăm năm rồi.

Ngay cả những người da trắng cũng đã nhận ra sai lầm của họ đối với Việt Nam và họ đã viết rất nhiều sách để mong được sòng phẳng với lương tâm của họ, nhưng lại có một đám người Việt mang trong đầu tư tưởng nô lệ dại tây thương chủ hơn cả chủ vẫn khư khư rằng người Việt Nam chống ngoại xâm giành độc lập thống nhất là một sai lầm!

Ngày nào tư tưởng nô lệ dại tây này còn lưu truyền thì làm sao chính quyền có thể lỏng lẻo ra được?

Một trong những cuốn sách nói về sai lầm của Mỹ này là: “Our Ho: Fact and Fiction”, của Alan Truscott, một người bảo thủ ủng hộ cuộc chiến của Mỹ ở Việt Nam, chứ không phải là một người tiến bộ chống chiến tranh. Trong đó có nói đến những sự thật như:

Bác Hồ đã hợp tác chặt chẽ với phe Đồng Minh trong Thế Chiến II vì tin vào những lời tuyên bố tôn trọng độc lập của các dân tộc thuộc địa của phe này.

Tác giả nhận thức rằng Mỹ đã phản bội Bác Hồ khi trả Việt Nam lại cho Pháp, tài trợ và cố vấn cho Pháp trong cuộc kháng chiến 9 năm của người Việt chống Pháp.

Có cố vấn và tài trợ trên 80% chiến phí mà Pháp cũng phải thua Việt Minh sau 9 năm, nếu không có tiền đó thì Pháp chống được mấy năm đây? Nợ máu với người Việt trong chuyện này có phần của Mỹ không?

Tác giả nhận thức rằng Mỹ đã tiếp tục phản bội Bác Hồ sau khi Pháp thua, tiếp tục cứng đầu dùng sức mạnh quân sự và ảnh hưởng chính trị trên thế giới của mình trao một nửa nước cho ông Diệm, một người không có công lao gì với công cuộc chống Pháp giành độc lập cả.

Chính ông Diệm cũng bị Mỹ phản bội.

Còn cái này là của anh Mèo: Cả cái đám tay sai nô lệ dại tây cầm quyền ở miền Nam cuối cùng cũng bị Mỹ phản bội luôn. Cái này chính những người đó cũng đã công nhận là như vậy.

Theo cuốn sách trên, thời Thế Chiến II, Mỹ nhận định Bác Hồ là một người quốc gia và thân Mỹ. Hải Quân Mỹ và tình báo OSS của Mỹ rất thích ông. Hiến Pháp của Việt Nam sau Thế Chiến II gần giống với Mỹ. Ông bỏ tên Đảng Cộng Sản và kêu gọi một cuộc tổng tuyển cử với sự tham gia của tất cả các đảng phái. Người Mỹ lúc đó được đón tiếp như những anh hùng, được mọi người yêu mến và chúc mừng.

Trong cuốn sách có ghi lại phỏng vấn của BBC với những cựu nhân viên OSS là nhân chứng của thời đó.

Bác Hồ và người Việt Nam đã cư xử đẹp đẽ như vậy đối với người Mỹ mà em còn muốn sao nữa? Hai chữ “nếu như” đó phải để cho những nhà cầm quyền Mỹ. Nếu như họ biết tôn trọng người Việt như người Việt tôn trọng họ thì Việt Nam và Mỹ đã có thể là bạn bè lâu rồi. Họ lại xem người Việt hết thảy là một đám nô lệ dại tây, lãnh thổ Việt Nam là đất vô chủ muốn sang nhượng chia chác sao cũng được nên mới xảy ra cớ sự.

Và dưới đây là một vài bức thư của Bác Hồ gửi cho các loại tây khác nhau nói chuyện lý lẽ lịch sự nhẹ nhàng với họ. Nếu đầu óc củ khoai của em Phiếu mà biết tri lý thì sẽ tự biết rằng tây đầu thế kỷ 20 không biết điều như tây đầu thế kỷ 21. Ngay cả đầu thế kỷ 21, họ vẫn còn chưa biết điều như thường, nói gì tới khoảng 50-100 năm trước? Họ không xem người da màu trên thế giới là người giống như họ mà là một loại súc vật, đồ vật biết nói, cho nên nói phải quấy nhẹ nhàng họ đâu thèm nghe?

Bức thư cuối trong những thư này là yêu cầu được đưa thanh niên Việt sang Mỹ trao đổi văn hóa và học hỏi kiến thức, tỏ rõ hy vọng được giao hảo hòa bình và hợp tác với Mỹ của Bác Hồ. Nhưng nhà cầm quyền Mỹ lúc đó lại không muốn làm bạn mà lại muốn làm cha Việt Nam họ mới chịu cơ! Và họ đã kiếm chuyện nói ngược và vu vạ lại Bác Hồ để thực hiện âm mưu đó. Cái chiêu này xưa như trái đất, thế mà có cả lũ người Việt được học hành tử tế khoe bằng này bằng nọ mà nó chả biết gì cả lại còn dám vào hùa với tây chửi ngược lại dân tộc!

Như vậy gọi là đầu óc ngu dốt nô lệ dại tây thế kỷ 21 có oan không?

Letter to Secretary of State Robert Lansing in Paris, June 18, 1919

We take the liberty of setting fourth the claims of the Annamite people on the occasion of the Allied victory. We count on your great kindness to honor our appeal by your support… Since the victory of the Allies, all subject peoples are frantic with hope at the prospect of an era of right and justice which should begin for them… in the struggle of civilization against barbarism.

—————————————————————————————–

In France, December 26, 1920

You all have known that French imperialism entered Indochina half a century ago. In its selfish interests, it conquered our country with bayonets. Since then we have not only been oppressed and exploited shamelessly, but also tortured and poisoned pitilessly. Plainly speaking, we have been poisoned with opium, alcohol, etc. I cannot, in some minutes, reveal all the atrocities inflicted on Indochina. Prisons outnumber schools and are always overcrowded with detainees. Natives are arrested and sometimes murdered without trial. Vietnamese are discriminated against. We have neither freedom of press nor freedom of speech. Even freedom of assembly and freedom of association do not exist. We have no right to live in other countries or to go abroad as tourists. We are forced to live in utter ignorance and obscurity because we have no right to study. In Indochina the colonialists find all ways and means to force us to smoke opium and drink alcohol to poison and beset us. Thousands of Vietnamese have been led to a slow death or massacred to protect other people’s interests. Such is the treatment inflicted upon more that 20 million Vietnamese, that is more than half the population of France. And they are said to be under French protection!

———————————————————————————————

Letter to President Harry Truman, February 16, 1945. The letter was never answered and was not declassified until 1972

DEAR MR. PRESIDENT:

Our VIETNAM people, as early as 1941, stood by the Allies’ side and fought against the Japanese and their associates, the French colonialists.

From 1941 to 1945 we fought bitterly, sustained by the patriotism, of our fellow-countrymen and by the promises made by the Allies at YALTA, SAN FRANCISCO and POTSDAM.

When the Japanese were defeated in August 1945, the whole Vietnam territory was united under a Provisional Republican Government, which immediately set out to work. In five months, peace and order were restored, a democratic republic was established on legal bases, and adequate help was given to the Allies in the carrying out of their disarmament mission.

But the French Colonialists, who betrayed in wartime both the Allies and the Vietnamese, have come back, and are waging on us a murderous and pitiless war in order reestablish their domination. Their invasion has extended to South Vietnam and is menacing us in North Vietnam. It would take volumes to give even an abbreviated report of the crisis and assassinations they are committing everyday in this fighting area.

This aggression is contrary to all principles of international law and the pledge made by the Allies during World War II. It is a challenge to the noble attitude shown before, during, and after the war by the United States Government and People. It violently contrasts with the firm stand you have taken in your twelve point declaration, and with the idealistic loftiness and generosity expressed by your delegates to the United Nations Assembly, MM. BYRNES, STETTINIUS, AND J.F. DULLES.

The French aggression on a peace-loving people is a direct menace to world security. It implies the complicity, or at least the connivance of the Great Democracies. The United Nations ought to keep their words. They ought to interfere to stop this unjust war, and to show that they mean to carry out in peacetime the principles for which they fought in wartime.

Our Vietnamese people, after so many years of spoliation and devastation, is just beginning its building-up work. It needs security and freedom, first to achieve internal prosperity and welfare, and later to bring its small contribution to world-reconstruction.

These security and freedom can only be guaranteed by our independence from any colonial power, and our free cooperation with all other powers. It is with this firm conviction that we request of the United Sates as guardians and champions of World Justice to take a decisive step in support of our independence.

What we ask has been graciously granted to the Philippines. Like the Philippines our goal is full independence and full cooperation with the UNITED STATES. We will do our best to make this independence and cooperation profitable to the whole world.

I am Dear Mr. PRESIDENT,

Respectfully Yours,

(Signed) Ho Chi Minh

—————————————————————————————————

Letter to Secretary of State James Byrnes, November 1, 1945

[Could I Send] to the United States of America a delegation of about 50 Vietnam youths with a view to establish friendly cultural relations with American youth on the one hand, and carrying on further studies in Engineering, Agriculture, as well as other lines of specialization on the other. They have been all these years keenly interested in things American and earnestly desirous to get in touch with American people whose fine stand for the noble ideals of international Justice and Humanity, and whose modern technical achievements have so strongly appealed to them.

———-
Chú thích của Doi-Mat.vn:

(*) Lê Minh Phiếu là một luật sư tốt nghiệp tiến sĩ Luật chuyên ngành về Luật Thương mại Quốc Tế tại Đại Học Montesquieu – Bordeaux IV, Pháp. Đây cũng là một trong những “nhà ní nuận” được đám “rận chủ” Việt tung hô. Bài viết mà Meo Meo đề cập đến trong bài này là “Sự vận hành của các đảng phái ở các nước tư sản”, được Lê Minh Phiếu đăng trên blog Yahoo của mình (hiện blog Yahoo đã đóng cửa).

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.

FACEBOOK WORDPRESS

BÌNH LUẬN

Hãy nhập bình luận của bạn!
Nhập tên bạn tại đây